1 00:00:00,000 --> 00:00:00,193 Điều cao nhất là đạo lý. 2 00:00:01,093 --> 00:00:05,253 TRIỀU CHÍNH RỐI REN VÀ NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI THẤY NƯỚC SUY 3 00:00:05,613 --> 00:00:09,093 Không có nỗi đau nào lớn hơn với một bậc sĩ phu chân chính bằng việc nhìn thấy 4 00:00:09,113 --> 00:00:11,593 đất nước suy yếu mà không thể làm ngơ. 5 00:00:11,893 --> 00:00:14,213 Chu Văn An từng dạy học trò phải sống ngay thẳng. 6 00:00:15,053 --> 00:00:17,233 Vậy chính ông càng không thể cúi đầu trước cái sai. 7 00:00:18,273 --> 00:00:21,213 Trong triều, ông chứng kiến những kẻ bất tài nhưng được trọng dụng. 8 00:00:22,073 --> 00:00:23,853 Những kẻ xu nịnh ngày càng có chỗ đứng. 9 00:00:24,853 --> 00:00:26,533 Những người nói lời thật thì khó được nghe. 10 00:00:27,533 --> 00:00:29,233 Những lời can gián bị bỏ ngoài tai. 11 00:00:30,113 --> 00:00:32,033 Vua ham chơi, quan ham lợi, dân gian lầm than. 12 00:00:33,153 --> 00:00:35,993 Một triều đình khi còn biết sợ dân, biết nghe lời can gián, 13 00:00:36,013 --> 00:00:38,793 biết xấu hổ trước điều sai, thì vẫn còn hy vọng sửa mình. 14 00:00:39,593 --> 00:00:42,993 Nhưng khi kẻ xấu lấn át người ngay, khi lời nịnh dễ nghe hơn lời thật, 15 00:00:43,133 --> 00:00:46,153 khi người cầm quyền coi sự hưởng lạc của mình lớn hơn nỗi khổ của dân, 16 00:00:46,173 --> 00:00:47,993 thì đó là dấu hiệu nguy hiểm. 17 00:00:48,973 --> 00:00:51,033 Chu Văn An không thể im lặng. 18 00:00:51,193 --> 00:00:53,893 Ông đã làm một việc khiến tên tuổi mình sáng mãi trong lịch sử: 19 00:00:53,913 --> 00:00:54,753 dâng Thất trảm sớ. 20 00:00:55,833 --> 00:00:58,193 Thất trảm sớ” nghĩa là bản sớ xin chém bảy người. 21 00:00:59,113 --> 00:01:01,573 Theo sử sách, Chu Văn An dâng sớ lên vua Trần Dụ Tông, 22 00:01:01,593 --> 00:01:04,813 xin chém bảy kẻ nịnh thần, những người được cho là làm rối loạn triều chính, 23 00:01:04,833 --> 00:01:06,673 gây hại cho đất nước. 24 00:01:06,973 --> 00:01:09,333 Danh tính bảy người ấy không được sử sách ghi rõ đầy đủ, 25 00:01:09,353 --> 00:01:10,953 vì bản sớ không còn truyền lại. 26 00:01:11,793 --> 00:01:14,433 Chính vì vậy, khi kể về sự kiện này, cần thận trọng: 27 00:01:14,553 --> 00:01:17,913 điều chắc chắn được hậu thế ghi nhớ là Chu Văn An đã dâng sớ xin trị tội bảy gian 28 00:01:17,933 --> 00:01:18,433 thần; 29 00:01:18,453 --> 00:01:22,393 còn nội dung cụ thể và danh sách từng người không còn được lưu truyền rõ ràng. 30 00:01:22,913 --> 00:01:26,013 Nhưng chỉ riêng hành động ấy đã đủ làm rung động lịch sử. 31 00:01:26,313 --> 00:01:27,993 Hãy thử hình dung khung cảnh khi ấy. 32 00:01:28,733 --> 00:01:31,313 Giữa triều đình, nơi các quan đứng chầu theo phẩm phục, 33 00:01:31,513 --> 00:01:33,073 nơi lời nói có thể định đoạt vinh nhục, 34 00:01:33,253 --> 00:01:37,113 sống chết của một con người, một vị quan dạy học đứng ra dâng sớ xin chém bảy kẻ 35 00:01:37,133 --> 00:01:37,833 quyền thế. 36 00:01:38,873 --> 00:01:41,413 Đó không phải là lời than phiền nhỏ. 37 00:01:41,573 --> 00:01:45,273 Đó là một nhát búa giáng thẳng vào sự mục ruỗng trong triều đình. 38 00:01:45,433 --> 00:01:47,383 Đó là tiếng nói của lương tri. 39 00:01:47,813 --> 00:01:50,673 Đó là sự can đảm của một người biết rõ mình có thể bị trả thù, 40 00:01:50,833 --> 00:01:53,493 bị cô lập, bị mất chức, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng, 41 00:01:53,513 --> 00:01:55,013 nhưng vẫn không lùi. 42 00:01:55,033 --> 00:01:58,053 Chu Văn An không dâng sớ để tìm danh. 43 00:01:58,413 --> 00:02:00,473 Nếu muốn tìm danh lợi, ông đã có thể im lặng, 44 00:02:00,613 --> 00:02:02,293 mềm mỏng, thuận theo chiều gió. 45 00:02:02,693 --> 00:02:04,073 Ông đã có thể chọn cách an toàn: 46 00:02:04,213 --> 00:02:07,173 nói những điều nhà vua muốn nghe, tránh xa những chuyện gai góc, 47 00:02:07,353 --> 00:02:08,873 giữ địa vị của mình trong Quốc Tử Giám. 48 00:02:09,713 --> 00:02:10,973 Nhưng ông không chọn thế. 49 00:02:11,933 --> 00:02:12,717 Ông chọn nói thật.