1 00:00:00,000 --> 00:00:00,196 Ông chọn nói thật. 2 00:00:01,826 --> 00:00:03,866 THẤT TRẢM SỚ KHÔNG ĐƯỢC NGHE THEO 3 00:00:05,246 --> 00:00:07,366 Trần Dụ Tông đã không nghe theo bản sớ ấy. 4 00:00:08,306 --> 00:00:10,466 Bảy kẻ nịnh thần không bị chém. 5 00:00:10,676 --> 00:00:13,866 Triều chính không vì bản sớ mà lập tức trong sạch trở lại. 6 00:00:14,206 --> 00:00:16,086 Tiếng nói của Chu Văn An, dù chính trực, 7 00:00:16,106 --> 00:00:17,466 đã không lay chuyển được nhà vua. 8 00:00:18,446 --> 00:00:21,406 Đối với một người bình thường, đó có thể là thất bại. 9 00:00:21,846 --> 00:00:24,626 Nhưng với lịch sử, Thất trảm sớ không thất bại. 10 00:00:24,686 --> 00:00:27,086 Bởi có những lời nói không thắng ngay trong thời của nó, 11 00:00:27,266 --> 00:00:29,846 nhưng thắng trong phán xét của muôn đời. 12 00:00:30,186 --> 00:00:33,386 Bản sớ không cứu được triều Trần khỏi con đường suy yếu. 13 00:00:33,666 --> 00:00:35,226 Nhưng nó cứu lấy danh dự của kẻ sĩ. 14 00:00:36,146 --> 00:00:38,546 Nó chứng minh rằng trong thời loạn lạc về đạo đức, 15 00:00:38,566 --> 00:00:40,666 vẫn có người dám đứng thẳng. 16 00:00:40,766 --> 00:00:43,566 Trong lúc nhiều người chọn im lặng, vẫn có người dám cất lời. 17 00:00:44,406 --> 00:00:47,966 Trong khi nhiều kẻ lo giữ ghế, vẫn có người đặt vận mệnh đất nước lên trên an nguy 18 00:00:47,986 --> 00:00:49,506 của bản thân. 19 00:00:49,666 --> 00:00:51,406 Sau khi Thất trảm sớ không được chấp nhận, 20 00:00:51,606 --> 00:00:52,586 Chu Văn An từ quan. 21 00:00:53,546 --> 00:00:55,846 Đó là một quyết định rất rõ ràng. 22 00:00:56,046 --> 00:00:59,606 Ông không tiếp tục ở lại để làm vật trang trí cho một triều đình không còn chịu 23 00:00:59,626 --> 00:01:00,326 nghe lời phải. 24 00:01:01,246 --> 00:01:03,966 Ông không muốn dùng danh tiếng của mình để che phủ sự suy đồi. 25 00:01:04,846 --> 00:01:08,666 Ông càng không muốn tiếp tục đứng trong hàng ngũ quan lại khi đạo lý không được 26 00:01:08,686 --> 00:01:09,826 tôn trọng. 27 00:01:09,926 --> 00:01:11,566 Từ quan không phải là trốn tránh. 28 00:01:12,546 --> 00:01:14,926 Với Chu Văn An, đó là một lời tuyên bố. 29 00:01:15,226 --> 00:01:17,666 Nếu đạo không được dùng, người quân tử lui về giữ đạo. 30 00:01:18,626 --> 00:01:21,226 Ông rời kinh thành, về ở ẩn tại núi Phượng Hoàng, 31 00:01:21,246 --> 00:01:22,726 thuộc vùng Chí Linh, Hải Dương ngày nay. 32 00:01:23,846 --> 00:01:25,986 Nơi ấy non xanh nước biếc, xa vòng danh lợi, 33 00:01:26,086 --> 00:01:29,046 phù hợp với một con người đã quá mỏi mệt trước cảnh triều chính nhiễu nhương. 34 00:01:30,046 --> 00:01:33,326 Từ một vị quan nơi Quốc Tử Giám, ông trở thành người ẩn sĩ nơi núi rừng. 35 00:01:34,186 --> 00:01:36,106 Nhưng dù ở đâu, ông vẫn là Chu Văn An.