1 00:00:01,630 --> 00:00:03,870 NÚI PHƯỢNG HOÀNG VÀ BÓNG DÁNG TIỀU ẨN 2 00:00:04,630 --> 00:00:06,870 Hiệu của Chu Văn An là Tiều Ẩn. 3 00:00:07,490 --> 00:00:09,970 Hai chữ ấy gợi lên hình ảnh một người ẩn nơi núi rừng, 4 00:00:10,090 --> 00:00:13,130 sống giản dị, xa danh lợi, giữ lòng thanh sạch. 5 00:00:13,270 --> 00:00:15,370 Sau khi từ quan, ông về núi Phượng Hoàng, 6 00:00:15,390 --> 00:00:18,670 dựng nhà dạy học, đọc sách, làm thơ, sống cuộc đời đạm bạc. 7 00:00:18,950 --> 00:00:20,050 Có người nhìn vào sẽ nghĩ: 8 00:00:20,290 --> 00:00:22,090 một bậc đại nho như vậy mà rời triều đình, 9 00:00:22,110 --> 00:00:23,610 thật đáng tiếc. 10 00:00:23,850 --> 00:00:27,910 Nhưng đôi khi, sự ra đi của một người chính trực lại có sức nặng hơn sự ở lại. 11 00:00:27,930 --> 00:00:30,730 Nếu ở lại mà phải im lặng, ở lại mà không thể nói điều đúng, 12 00:00:30,950 --> 00:00:33,130 ở lại mà phải chứng kiến cái sai lấn tới từng ngày, 13 00:00:33,310 --> 00:00:35,150 thì sự ở lại ấy chỉ làm đau thêm nhân cách. 14 00:00:36,130 --> 00:00:37,330 Chu Văn An chọn lui về. 15 00:00:39,150 --> 00:00:40,050 Nhưng ông không bỏ đời. 16 00:00:41,530 --> 00:00:42,590 Ông vẫn dạy học. 17 00:00:44,170 --> 00:00:45,170 Vẫn đào tạo con người. 18 00:00:46,490 --> 00:00:48,250 Vẫn giữ ngọn lửa đạo lý bằng cách của mình. 19 00:00:49,190 --> 00:00:51,290 Núi Phượng Hoàng vì thế không chỉ là nơi ẩn cư. 20 00:00:52,230 --> 00:00:53,990 Nó trở thành biểu tượng của sự thanh cao. 21 00:00:55,030 --> 00:00:58,310 Người ta kể nhiều chuyện về Chu Văn An ở vùng Chí Linh. 22 00:00:58,330 --> 00:01:00,470 Trong dân gian, hình ảnh ông gắn với mây núi, 23 00:01:00,490 --> 00:01:04,470 suối khe, với bóng dáng người thầy áo vải ung dung giữa thiên nhiên. 24 00:01:04,690 --> 00:01:06,930 Có những truyền thuyết được thêu dệt thêm theo thời gian, 25 00:01:07,110 --> 00:01:09,330 thể hiện lòng kính trọng của nhân dân đối với ông. 26 00:01:10,270 --> 00:01:13,610 Khi kể lại, cần hiểu rằng truyền thuyết không phải lúc nào cũng là sử liệu chính 27 00:01:13,630 --> 00:01:15,910 xác, nhưng nó phản ánh một sự thật tinh thần: 28 00:01:16,090 --> 00:01:18,550 người đời sau vô cùng tôn kính Chu Văn An. 29 00:01:18,930 --> 00:01:21,990 Ông mất năm 1370, thọ 78 tuổi. 30 00:01:22,010 --> 00:01:25,730 Sau khi mất, ông được triều đình truy tặng tước Văn Trinh công và được thờ ở Văn 31 00:01:25,750 --> 00:01:26,450 Miếu. 32 00:01:27,130 --> 00:01:30,110 Việc một người thầy được phối thờ tại Văn Miếu là vinh dự lớn, 33 00:01:30,230 --> 00:01:33,910 cho thấy vị trí đặc biệt của ông trong lịch sử giáo dục và đạo đức Việt Nam. 34 00:01:34,150 --> 00:01:36,790 Nhưng có lẽ điều khiến Chu Văn An bất tử không nằm ở tước hiệu. 35 00:01:37,730 --> 00:01:40,090 Nó nằm ở câu hỏi mà cuộc đời ông để lại cho hậu thế: 36 00:01:41,250 --> 00:01:42,990 Khi thấy điều sai, ta có dám nói không? 37 00:01:43,970 --> 00:01:46,030 Khi đạo lý bị chà đạp, ta có dám giữ mình không? 38 00:01:47,170 --> 00:01:51,270 Khi danh lợi đặt trước mắt, ta có dám quay lưng nếu cái giá phải trả là nhân cách?