1 00:00:00,850 --> 00:00:03,850 MỘT NGƯỜI THẦY SINH RA BÊN DÒNG SÔNG TÔ 2 00:00:04,750 --> 00:00:07,570 Trong lịch sử Việt Nam, có những con người bước vào sử sách bằng chiến công, 3 00:00:07,790 --> 00:00:10,850 bằng gươm giáo, bằng tiếng trống trận dội vang qua nhiều thế kỷ. 4 00:00:11,710 --> 00:00:13,730 Nhưng cũng có những người không cầm quân ra trận, 5 00:00:13,990 --> 00:00:17,950 không dựng cờ nơi biên ải, không để lại sau lưng những chiến thuyền cháy rực hay 6 00:00:17,950 --> 00:00:20,050 những chiến trường ngổn ngang xác giặc. 7 00:00:20,270 --> 00:00:21,970 Họ đi vào lịch sử bằng một cách lặng lẽ hơn, 8 00:00:22,330 --> 00:00:23,070 nhưng bền lâu hơn: 9 00:00:23,070 --> 00:00:23,770 bằng nhân cách. 10 00:00:24,630 --> 00:00:26,210 Chu Văn An là một con người như thế. 11 00:00:26,930 --> 00:00:30,350 Ông sinh năm 1292, tên thật là Chu An, tự là Linh Triệt, 12 00:00:30,430 --> 00:00:31,210 hiệu là Tiều Ẩn. 13 00:00:32,170 --> 00:00:34,270 Quê ông ở làng Văn Thôn, xã Quang Liệt, 14 00:00:34,410 --> 00:00:36,110 huyện Thanh Đàm, nay thuộc vùng Thanh Trì, 15 00:00:36,130 --> 00:00:37,150 Hà Nội. 16 00:00:37,350 --> 00:00:38,950 Đó là vùng đất ven kinh thành Thăng Long, 17 00:00:39,210 --> 00:00:43,090 nơi sông nước, ruộng đồng, làng mạc và hơi thở của kinh đô hòa vào nhau trong đời 18 00:00:43,090 --> 00:00:43,790 sống thường ngày. 19 00:00:44,670 --> 00:00:46,530 Khi Chu Văn An cất tiếng khóc chào đời, 20 00:00:46,650 --> 00:00:50,010 nhà Trần vẫn còn sống trong dư âm rực rỡ của những chiến thắng chống quân Nguyên 21 00:00:50,010 --> 00:00:50,710 Mông. 22 00:00:51,070 --> 00:00:53,150 Dưới thời Trần Nhân Tông, Trần Anh Tông, 23 00:00:53,270 --> 00:00:55,920 đất nước vừa trải qua những năm tháng oanh liệt. 24 00:00:56,330 --> 00:00:58,710 Hào khí Đông A vẫn còn vang vọng trong lòng người. 25 00:00:59,710 --> 00:01:01,710 Những cái tên như Trần Hưng Đạo, Trần Quang Khải, 26 00:01:01,850 --> 00:01:04,490 Trần Nhật Duật vẫn là niềm tự hào lớn lao của cả dân tộc. 27 00:01:05,490 --> 00:01:08,010 Nhưng lịch sử không bao giờ đứng yên. 28 00:01:08,170 --> 00:01:11,330 Sau những chiến thắng huy hoàng, một triều đại nếu không giữ được kỷ cương, 29 00:01:11,690 --> 00:01:13,630 nếu vua quan dần quên đi nỗi khổ của dân, 30 00:01:13,830 --> 00:01:16,110 nếu sự xa hoa và quyền lực làm mờ mắt con người, 31 00:01:16,470 --> 00:01:18,070 thì ánh sáng thịnh trị cũng có thể phai dần. 32 00:01:18,870 --> 00:01:20,830 Chu Văn An lớn lên trong một thời đại như vậy: 33 00:01:21,010 --> 00:01:22,830 bên ngoài là hào quang còn sót lại của nhà Trần, 34 00:01:22,990 --> 00:01:25,070 bên trong đã bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu suy thoái. 35 00:01:26,030 --> 00:01:28,090 Từ thuở nhỏ, ông nổi tiếng là người thông minh, 36 00:01:28,090 --> 00:01:30,530 ham học, cứng cỏi và nghiêm túc. 37 00:01:30,770 --> 00:01:33,390 Sử sách không ghi lại thật nhiều chi tiết về tuổi thơ của ông, 38 00:01:33,590 --> 00:01:37,090 nhưng qua những gì hậu thế biết được, có thể hình dung đó là một cậu bé không thích 39 00:01:37,190 --> 00:01:39,870 ồn ào danh lợi, không ham chơi bời phóng túng, 40 00:01:39,930 --> 00:01:41,670 mà sớm tìm thấy niềm vui trong sách vở, 41 00:01:41,670 --> 00:01:43,030 đạo lý và việc học làm người. 42 00:01:43,770 --> 00:01:48,030 Ở thời ấy, con đường khoa cử là con đường lớn để người có học bước vào quan trường. 43 00:01:48,890 --> 00:01:51,030 Bao người dùi mài kinh sử, mong một ngày đỗ đạt, 44 00:01:51,030 --> 00:01:53,070 được làm quan, được hiển danh với gia tộc, 45 00:01:53,350 --> 00:01:55,010 được ghi tên nơi bảng vàng. 46 00:01:55,270 --> 00:01:57,450 Chu Văn An cũng học rất giỏi. 47 00:01:57,690 --> 00:02:00,450 Nhưng điều đặc biệt là ông không xem việc học chỉ để tìm chức tước. 48 00:02:01,490 --> 00:02:03,670 Với ông, học trước hết là để sửa mình. 49 00:02:04,510 --> 00:02:05,930 Học để hiểu đạo làm người. 50 00:02:06,790 --> 00:02:08,330 Học để biết điều phải trái. 51 00:02:09,310 --> 00:02:11,690 Học để giữ cho lòng mình không bị cuốn đi bởi lợi danh. 52 00:02:12,470 --> 00:02:16,190 Chính từ gốc rễ ấy, về sau, cả đời ông đã trở thành một bài học lớn cho những người 53 00:02:16,190 --> 00:02:18,430 cầm bút, cầm quyền và cầm vận mệnh đất nước. 54 00:02:20,360 --> 00:02:23,140 TRƯỜNG HỌC HUỲNH CUNG VÀ NGƯỜI THẦY CỦA MUÔN ĐỜI 55 00:02:23,640 --> 00:02:26,020 Khi trưởng thành, Chu Văn An mở trường dạy học ở quê nhà, 56 00:02:26,020 --> 00:02:27,940 tại Huỳnh Cung, bên vùng Thanh Trì. 57 00:02:28,680 --> 00:02:31,540 Trong lịch sử nước ta, người thầy không chỉ là người truyền chữ. 58 00:02:32,540 --> 00:02:34,740 Người thầy còn là người dạy đạo lý, dựng nhân cách, 59 00:02:34,880 --> 00:02:36,440 uốn nắn tâm hồn. 60 00:02:36,660 --> 00:02:38,980 Một người thầy giỏi có thể đào tạo ra vài học trò đỗ đạt. 61 00:02:39,720 --> 00:02:44,180 Nhưng một người thầy lớn có thể tạo nên cả một thế hệ biết sống ngay thẳng. 62 00:02:44,360 --> 00:02:46,660 Trường của Chu Văn An không phải nơi ồn ào quyền quý. 63 00:02:47,660 --> 00:02:51,200 Nó không lộng lẫy như cung điện, không nghiêm ngặt như triều đình. 64 00:02:51,460 --> 00:02:53,440 Có thể chỉ là một mái nhà học giản dị, có sách, 65 00:02:53,600 --> 00:02:56,480 có bút, có tiếng giảng bài, có những học trò từ nhiều nơi tìm về. 66 00:02:57,540 --> 00:03:01,240 Nhưng chính nơi ấy đã trở thành một địa chỉ đặc biệt trong lịch sử giáo dục Việt 67 00:03:01,240 --> 00:03:02,280 Nam. 68 00:03:02,500 --> 00:03:06,100 Học trò đến với Chu Văn An không chỉ để học chữ nghĩa thánh hiền. 69 00:03:06,360 --> 00:03:07,800 Họ đến để học cách làm người. 70 00:03:08,740 --> 00:03:09,940 Ông dạy học rất nghiêm. 71 00:03:11,140 --> 00:03:14,940 Nghiêm không phải vì lạnh lùng, mà vì ông hiểu rằng học vấn nếu thiếu đạo đức thì 72 00:03:14,940 --> 00:03:16,200 rất nguy hiểm. 73 00:03:16,500 --> 00:03:18,640 Một kẻ có tài mà không có đức, khi nắm quyền, 74 00:03:18,640 --> 00:03:19,820 có thể làm hại cả trăm họ. 75 00:03:20,780 --> 00:03:22,650 Một người biết chữ mà không biết liêm sỉ, 76 00:03:22,820 --> 00:03:26,220 khi bước vào chốn quan trường, có thể dùng chính cái học của mình để che đậy sự 77 00:03:26,220 --> 00:03:26,920 gian trá. 78 00:03:27,660 --> 00:03:29,660 Vì vậy, Chu Văn An đặt đạo làm người lên trước. 79 00:03:30,900 --> 00:03:33,060 Ông dạy học trò phải trung thực. 80 00:03:34,060 --> 00:03:36,100 Phải biết kính trọng đạo lý. 81 00:03:37,140 --> 00:03:38,670 Phải biết thương dân. 82 00:03:39,060 --> 00:03:41,100 Phải biết giữ lòng trong sạch trước danh lợi. 83 00:03:42,000 --> 00:03:43,980 Phải hiểu rằng làm quan không phải để hưởng thụ, 84 00:03:43,980 --> 00:03:46,100 mà là để gánh trách nhiệm với nước, với dân. 85 00:03:47,180 --> 00:03:49,100 Danh tiếng của ông ngày càng lan xa. 86 00:03:49,880 --> 00:03:52,280 Học trò theo học rất đông. 87 00:03:52,660 --> 00:03:55,600 Trong số ấy có những người về sau trở thành đại thần nổi tiếng của triều Trần, 88 00:03:55,600 --> 00:03:57,060 như Phạm Sư Mạnh và Lê Quát. 89 00:03:58,060 --> 00:04:01,240 Cả hai đều đỗ đạt, làm quan, có vị trí trong triều đình. 90 00:04:01,480 --> 00:04:03,400 Nhưng điều đáng quý là dù đã làm đến chức cao, 91 00:04:03,400 --> 00:04:04,640 họ vẫn giữ lễ học trò với thầy. 92 00:04:05,680 --> 00:04:09,440 Sử sách và truyền tụng dân gian đều nhắc đến sự nghiêm cẩn của Chu Văn An đối với 93 00:04:09,440 --> 00:04:10,740 học trò. 94 00:04:10,880 --> 00:04:14,180 Dù học trò đã thành danh, mỗi khi về thăm thầy vẫn phải giữ đúng phép tắc, 95 00:04:14,380 --> 00:04:16,960 không được vì chức vị mà quên đạo thầy trò. 96 00:04:17,200 --> 00:04:20,100 Có câu chuyện kể rằng học trò của ông, dù đã làm quan lớn, 97 00:04:20,160 --> 00:04:23,100 khi đến thăm thầy vẫn phải đứng hầu, vẫn kính cẩn như ngày còn đi học. 98 00:04:24,100 --> 00:04:26,640 Điều đó cho thấy uy đức của Chu Văn An lớn đến mức nào. 99 00:04:27,580 --> 00:04:29,220 Uy đức ấy không đến từ quyền lực. 100 00:04:30,300 --> 00:04:31,680 Nó đến từ nhân cách. 101 00:04:32,520 --> 00:04:35,660 Một người có thể khiến người khác sợ bằng chức tước. 102 00:04:36,020 --> 00:04:37,600 Nhưng để khiến người khác kính suốt đời, 103 00:04:37,720 --> 00:04:39,620 người ấy phải có đạo đức thật sự. 104 00:04:40,220 --> 00:04:42,400 Chu Văn An chính là người như vậy. 105 00:04:44,100 --> 00:04:47,680 ĐƯỢC MỜI VÀO TRIỀU, GIỮ CHỨC TƯ NGHIỆP QUỐC TỬ GIÁM 106 00:04:47,940 --> 00:04:51,240 Danh tiếng của Chu Văn An cuối cùng cũng đến tai triều đình. 107 00:04:51,460 --> 00:04:54,920 Nhà Trần khi ấy vẫn cần những bậc hiền tài để duy trì kỷ cương và giáo hóa nhân 108 00:04:54,920 --> 00:04:55,620 tâm. 109 00:04:56,220 --> 00:04:58,180 Một người thầy nổi tiếng thanh liêm, học rộng, 110 00:04:58,200 --> 00:05:01,350 đạo cao như Chu Văn An không thể mãi chỉ ở nơi thôn dã. 111 00:05:01,660 --> 00:05:04,260 Ông được triều đình mời ra làm quan. 112 00:05:04,540 --> 00:05:09,080 Dưới thời vua Trần Minh Tông, Chu Văn An được giao chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám. 113 00:05:09,240 --> 00:05:11,680 Quốc Tử Giám là trung tâm giáo dục cao nhất của triều đình, 114 00:05:11,860 --> 00:05:14,840 nơi đào tạo con em quý tộc, quan lại và những nhân tài cho đất nước. 115 00:05:15,900 --> 00:05:18,990 Chức Tư nghiệp là một chức vụ quan trọng trong việc dạy dỗ, 116 00:05:19,000 --> 00:05:22,400 quản lý học quan, chăm lo việc học của lớp người sẽ gánh vác tương lai triều đại. 117 00:05:23,320 --> 00:05:25,940 Đây không phải một chức quan cầm quân hay cai quản địa phương, 118 00:05:26,180 --> 00:05:28,340 nhưng ảnh hưởng của nó rất sâu xa. 119 00:05:28,340 --> 00:05:31,180 Bởi người thầy ở Quốc Tử Giám không chỉ dạy một lớp học. 120 00:05:32,120 --> 00:05:34,860 Ông góp phần đào tạo những người sau này có thể đứng trong triều, 121 00:05:34,960 --> 00:05:36,820 cầm bút ban chiếu, giữ sổ sách quốc gia, 122 00:05:37,020 --> 00:05:38,340 cai trị dân chúng, bàn việc nước. 123 00:05:39,440 --> 00:05:41,560 Nếu những người ấy có đạo đức, đất nước được nhờ. 124 00:05:42,400 --> 00:05:44,340 Nếu những người ấy hư hỏng, dân chúng chịu khổ. 125 00:05:45,340 --> 00:05:47,140 Chu Văn An hiểu điều đó hơn ai hết. 126 00:05:48,140 --> 00:05:50,020 Vào triều, ông vẫn giữ phong thái cũ: 127 00:05:50,280 --> 00:05:52,780 điềm đạm, nghiêm nghị, trong sạch, không luồn cúi. 128 00:05:53,300 --> 00:05:55,280 Ông không biến mình thành kẻ chạy theo quyền quý. 129 00:05:56,160 --> 00:05:59,620 Ông cũng không dùng học vấn để tô điểm cho danh lợi cá nhân. 130 00:05:59,900 --> 00:06:03,200 Trong môi trường cung đình, nơi con người rất dễ bị quyền lực làm mềm lưng, 131 00:06:03,360 --> 00:06:05,380 ông vẫn giữ một cốt cách thẳng. 132 00:06:05,520 --> 00:06:08,280 Thời Trần Minh Tông, triều đình còn tương đối ổn định. 133 00:06:09,020 --> 00:06:11,600 Nhà vua được đánh giá là vị vua có ý thức chăm lo chính sự, 134 00:06:11,800 --> 00:06:12,580 biết trọng dụng nhân tài. 135 00:06:13,680 --> 00:06:16,140 Nhưng sau đó, khi quyền lực chuyển dần qua các đời sau, 136 00:06:16,360 --> 00:06:19,300 đặc biệt là thời Trần Dụ Tông, tình hình trở nên đáng lo ngại hơn. 137 00:06:20,160 --> 00:06:22,640 Trần Dụ Tông lên ngôi khi còn trẻ. 138 00:06:22,760 --> 00:06:25,040 Ban đầu, triều đình vẫn có các đại thần phò tá. 139 00:06:26,020 --> 00:06:28,820 Nhưng càng về sau, nhà vua sa vào hưởng lạc. 140 00:06:29,020 --> 00:06:31,860 Sử sách chép rằng thời Dụ Tông, triều chính bắt đầu suy đồi, 141 00:06:32,080 --> 00:06:35,560 nạn quan lại tham nhũng, xu nịnh, ăn chơi trở nên nghiêm trọng hơn. 142 00:06:36,460 --> 00:06:38,520 Kỷ cương phép nước lỏng lẻo. 143 00:06:38,700 --> 00:06:40,940 Đời sống nhân dân gặp nhiều khó khăn. 144 00:06:41,280 --> 00:06:43,640 Một triều đại từng đánh thắng quân Nguyên Mông ba lần, 145 00:06:43,780 --> 00:06:47,340 từng làm rạng danh non sông, nay bắt đầu xuất hiện những vết nứt từ bên trong. 146 00:06:48,180 --> 00:06:50,120 Và Chu Văn An nhìn thấy điều đó. 147 00:06:50,800 --> 00:06:52,780 Ông không phải người không hiểu thời thế. 148 00:06:53,800 --> 00:06:56,220 Ông biết nói thẳng trong triều đình có thể chuốc lấy tai họa. 149 00:06:57,320 --> 00:07:00,970 Ông biết đụng đến những kẻ quyền thế không khác gì chạm tay vào lưỡi dao. 150 00:07:01,420 --> 00:07:03,520 Ông cũng biết một người thầy, một vị quan dạy học, 151 00:07:03,700 --> 00:07:05,120 nếu im lặng thì có thể yên thân. 152 00:07:06,100 --> 00:07:08,600 Nhưng với Chu Văn An, yên thân không phải là điều cao nhất. 153 00:07:10,280 --> 00:07:11,720 Điều cao nhất là đạo lý. 154 00:07:12,620 --> 00:07:16,780 TRIỀU CHÍNH RỐI REN VÀ NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI THẤY NƯỚC SUY 155 00:07:17,140 --> 00:07:20,640 Không có nỗi đau nào lớn hơn với một bậc sĩ phu chân chính bằng việc nhìn thấy 156 00:07:20,640 --> 00:07:23,120 đất nước suy yếu mà không thể làm ngơ. 157 00:07:23,420 --> 00:07:25,740 Chu Văn An từng dạy học trò phải sống ngay thẳng. 158 00:07:26,580 --> 00:07:28,760 Vậy chính ông càng không thể cúi đầu trước cái sai. 159 00:07:29,800 --> 00:07:32,740 Trong triều, ông chứng kiến những kẻ bất tài nhưng được trọng dụng. 160 00:07:33,600 --> 00:07:35,380 Những kẻ xu nịnh ngày càng có chỗ đứng. 161 00:07:36,380 --> 00:07:38,060 Những người nói lời thật thì khó được nghe. 162 00:07:39,060 --> 00:07:40,760 Những lời can gián bị bỏ ngoài tai. 163 00:07:41,640 --> 00:07:43,560 Vua ham chơi, quan ham lợi, dân gian lầm than. 164 00:07:44,680 --> 00:07:47,540 Một triều đình khi còn biết sợ dân, biết nghe lời can gián, 165 00:07:47,540 --> 00:07:50,320 biết xấu hổ trước điều sai, thì vẫn còn hy vọng sửa mình. 166 00:07:51,120 --> 00:07:54,520 Nhưng khi kẻ xấu lấn át người ngay, khi lời nịnh dễ nghe hơn lời thật, 167 00:07:54,660 --> 00:07:57,700 khi người cầm quyền coi sự hưởng lạc của mình lớn hơn nỗi khổ của dân, 168 00:07:57,700 --> 00:07:59,520 thì đó là dấu hiệu nguy hiểm. 169 00:08:00,500 --> 00:08:02,560 Chu Văn An không thể im lặng. 170 00:08:02,720 --> 00:08:05,440 Ông đã làm một việc khiến tên tuổi mình sáng mãi trong lịch sử: 171 00:08:05,440 --> 00:08:06,280 dâng Thất trảm sớ. 172 00:08:07,360 --> 00:08:09,720 Thất trảm sớ” nghĩa là bản sớ xin chém bảy người. 173 00:08:10,640 --> 00:08:13,120 Theo sử sách, Chu Văn An dâng sớ lên vua Trần Dụ Tông, 174 00:08:13,120 --> 00:08:16,360 xin chém bảy kẻ nịnh thần, những người được cho là làm rối loạn triều chính, 175 00:08:16,360 --> 00:08:18,200 gây hại cho đất nước. 176 00:08:18,500 --> 00:08:20,880 Danh tính bảy người ấy không được sử sách ghi rõ đầy đủ, 177 00:08:20,880 --> 00:08:22,480 vì bản sớ không còn truyền lại. 178 00:08:23,320 --> 00:08:25,960 Chính vì vậy, khi kể về sự kiện này, cần thận trọng: 179 00:08:26,080 --> 00:08:29,460 điều chắc chắn được hậu thế ghi nhớ là Chu Văn An đã dâng sớ xin trị tội bảy gian 180 00:08:29,460 --> 00:08:29,860 thần; 181 00:08:29,880 --> 00:08:33,920 còn nội dung cụ thể và danh sách từng người không còn được lưu truyền rõ ràng. 182 00:08:34,440 --> 00:08:37,540 Nhưng chỉ riêng hành động ấy đã đủ làm rung động lịch sử. 183 00:08:37,840 --> 00:08:39,520 Hãy thử hình dung khung cảnh khi ấy. 184 00:08:40,260 --> 00:08:42,840 Giữa triều đình, nơi các quan đứng chầu theo phẩm phục, 185 00:08:43,040 --> 00:08:44,600 nơi lời nói có thể định đoạt vinh nhục, 186 00:08:44,780 --> 00:08:48,660 sống chết của một con người, một vị quan dạy học đứng ra dâng sớ xin chém bảy kẻ 187 00:08:48,660 --> 00:08:49,360 quyền thế. 188 00:08:50,400 --> 00:08:52,940 Đó không phải là lời than phiền nhỏ. 189 00:08:53,100 --> 00:08:56,800 Đó là một nhát búa giáng thẳng vào sự mục ruỗng trong triều đình. 190 00:08:56,960 --> 00:08:58,910 Đó là tiếng nói của lương tri. 191 00:08:59,340 --> 00:09:02,200 Đó là sự can đảm của một người biết rõ mình có thể bị trả thù, 192 00:09:02,360 --> 00:09:05,040 bị cô lập, bị mất chức, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng, 193 00:09:05,040 --> 00:09:06,560 nhưng vẫn không lùi. 194 00:09:06,560 --> 00:09:09,580 Chu Văn An không dâng sớ để tìm danh. 195 00:09:09,940 --> 00:09:12,000 Nếu muốn tìm danh lợi, ông đã có thể im lặng, 196 00:09:12,140 --> 00:09:13,820 mềm mỏng, thuận theo chiều gió. 197 00:09:14,220 --> 00:09:15,600 Ông đã có thể chọn cách an toàn: 198 00:09:15,740 --> 00:09:18,700 nói những điều nhà vua muốn nghe, tránh xa những chuyện gai góc, 199 00:09:18,880 --> 00:09:20,400 giữ địa vị của mình trong Quốc Tử Giám. 200 00:09:21,240 --> 00:09:22,500 Nhưng ông không chọn thế. 201 00:09:23,460 --> 00:09:24,440 Ông chọn nói thật. 202 00:09:26,070 --> 00:09:28,110 THẤT TRẢM SỚ KHÔNG ĐƯỢC NGHE THEO 203 00:09:29,490 --> 00:09:31,610 Trần Dụ Tông đã không nghe theo bản sớ ấy. 204 00:09:32,550 --> 00:09:34,710 Bảy kẻ nịnh thần không bị chém. 205 00:09:34,920 --> 00:09:38,110 Triều chính không vì bản sớ mà lập tức trong sạch trở lại. 206 00:09:38,450 --> 00:09:40,350 Tiếng nói của Chu Văn An, dù chính trực, 207 00:09:40,350 --> 00:09:41,710 đã không lay chuyển được nhà vua. 208 00:09:42,690 --> 00:09:45,650 Đối với một người bình thường, đó có thể là thất bại. 209 00:09:46,090 --> 00:09:48,870 Nhưng với lịch sử, Thất trảm sớ không thất bại. 210 00:09:48,930 --> 00:09:51,330 Bởi có những lời nói không thắng ngay trong thời của nó, 211 00:09:51,510 --> 00:09:54,090 nhưng thắng trong phán xét của muôn đời. 212 00:09:54,430 --> 00:09:57,630 Bản sớ không cứu được triều Trần khỏi con đường suy yếu. 213 00:09:57,910 --> 00:09:59,470 Nhưng nó cứu lấy danh dự của kẻ sĩ. 214 00:10:00,390 --> 00:10:02,810 Nó chứng minh rằng trong thời loạn lạc về đạo đức, 215 00:10:02,810 --> 00:10:04,910 vẫn có người dám đứng thẳng. 216 00:10:05,010 --> 00:10:07,810 Trong lúc nhiều người chọn im lặng, vẫn có người dám cất lời. 217 00:10:08,650 --> 00:10:12,230 Trong khi nhiều kẻ lo giữ ghế, vẫn có người đặt vận mệnh đất nước lên trên an nguy 218 00:10:12,230 --> 00:10:13,750 của bản thân. 219 00:10:13,910 --> 00:10:15,650 Sau khi Thất trảm sớ không được chấp nhận, 220 00:10:15,850 --> 00:10:16,830 Chu Văn An từ quan. 221 00:10:17,790 --> 00:10:20,090 Đó là một quyết định rất rõ ràng. 222 00:10:20,290 --> 00:10:23,870 Ông không tiếp tục ở lại để làm vật trang trí cho một triều đình không còn chịu 223 00:10:23,870 --> 00:10:24,570 nghe lời phải. 224 00:10:25,490 --> 00:10:28,210 Ông không muốn dùng danh tiếng của mình để che phủ sự suy đồi. 225 00:10:29,090 --> 00:10:32,930 Ông càng không muốn tiếp tục đứng trong hàng ngũ quan lại khi đạo lý không được 226 00:10:32,930 --> 00:10:34,070 tôn trọng. 227 00:10:34,170 --> 00:10:35,810 Từ quan không phải là trốn tránh. 228 00:10:36,790 --> 00:10:39,170 Với Chu Văn An, đó là một lời tuyên bố. 229 00:10:39,470 --> 00:10:41,910 Nếu đạo không được dùng, người quân tử lui về giữ đạo. 230 00:10:42,870 --> 00:10:45,490 Ông rời kinh thành, về ở ẩn tại núi Phượng Hoàng, 231 00:10:45,490 --> 00:10:46,970 thuộc vùng Chí Linh, Hải Dương ngày nay. 232 00:10:48,090 --> 00:10:50,230 Nơi ấy non xanh nước biếc, xa vòng danh lợi, 233 00:10:50,330 --> 00:10:53,290 phù hợp với một con người đã quá mỏi mệt trước cảnh triều chính nhiễu nhương. 234 00:10:54,290 --> 00:10:57,570 Từ một vị quan nơi Quốc Tử Giám, ông trở thành người ẩn sĩ nơi núi rừng. 235 00:10:58,430 --> 00:11:00,350 Nhưng dù ở đâu, ông vẫn là Chu Văn An. 236 00:11:02,110 --> 00:11:04,350 NÚI PHƯỢNG HOÀNG VÀ BÓNG DÁNG TIỀU ẨN 237 00:11:05,110 --> 00:11:07,350 Hiệu của Chu Văn An là Tiều Ẩn. 238 00:11:07,970 --> 00:11:10,450 Hai chữ ấy gợi lên hình ảnh một người ẩn nơi núi rừng, 239 00:11:10,570 --> 00:11:13,610 sống giản dị, xa danh lợi, giữ lòng thanh sạch. 240 00:11:13,750 --> 00:11:15,870 Sau khi từ quan, ông về núi Phượng Hoàng, 241 00:11:15,870 --> 00:11:19,150 dựng nhà dạy học, đọc sách, làm thơ, sống cuộc đời đạm bạc. 242 00:11:19,430 --> 00:11:20,530 Có người nhìn vào sẽ nghĩ: 243 00:11:20,770 --> 00:11:22,590 một bậc đại nho như vậy mà rời triều đình, 244 00:11:22,590 --> 00:11:24,090 thật đáng tiếc. 245 00:11:24,330 --> 00:11:28,410 Nhưng đôi khi, sự ra đi của một người chính trực lại có sức nặng hơn sự ở lại. 246 00:11:28,410 --> 00:11:31,210 Nếu ở lại mà phải im lặng, ở lại mà không thể nói điều đúng, 247 00:11:31,430 --> 00:11:33,610 ở lại mà phải chứng kiến cái sai lấn tới từng ngày, 248 00:11:33,790 --> 00:11:35,630 thì sự ở lại ấy chỉ làm đau thêm nhân cách. 249 00:11:36,610 --> 00:11:37,810 Chu Văn An chọn lui về. 250 00:11:39,630 --> 00:11:40,530 Nhưng ông không bỏ đời. 251 00:11:42,010 --> 00:11:43,070 Ông vẫn dạy học. 252 00:11:44,650 --> 00:11:45,650 Vẫn đào tạo con người. 253 00:11:46,970 --> 00:11:48,730 Vẫn giữ ngọn lửa đạo lý bằng cách của mình. 254 00:11:49,670 --> 00:11:51,770 Núi Phượng Hoàng vì thế không chỉ là nơi ẩn cư. 255 00:11:52,710 --> 00:11:54,470 Nó trở thành biểu tượng của sự thanh cao. 256 00:11:55,510 --> 00:11:58,790 Người ta kể nhiều chuyện về Chu Văn An ở vùng Chí Linh. 257 00:11:58,810 --> 00:12:00,970 Trong dân gian, hình ảnh ông gắn với mây núi, 258 00:12:00,970 --> 00:12:04,950 suối khe, với bóng dáng người thầy áo vải ung dung giữa thiên nhiên. 259 00:12:05,170 --> 00:12:07,410 Có những truyền thuyết được thêu dệt thêm theo thời gian, 260 00:12:07,590 --> 00:12:09,810 thể hiện lòng kính trọng của nhân dân đối với ông. 261 00:12:10,750 --> 00:12:14,110 Khi kể lại, cần hiểu rằng truyền thuyết không phải lúc nào cũng là sử liệu chính 262 00:12:14,110 --> 00:12:16,390 xác, nhưng nó phản ánh một sự thật tinh thần: 263 00:12:16,570 --> 00:12:19,030 người đời sau vô cùng tôn kính Chu Văn An. 264 00:12:19,410 --> 00:12:22,490 Ông mất năm 1370, thọ 78 tuổi. 265 00:12:22,490 --> 00:12:26,230 Sau khi mất, ông được triều đình truy tặng tước Văn Trinh công và được thờ ở Văn 266 00:12:26,230 --> 00:12:26,930 Miếu. 267 00:12:27,610 --> 00:12:30,590 Việc một người thầy được phối thờ tại Văn Miếu là vinh dự lớn, 268 00:12:30,710 --> 00:12:34,390 cho thấy vị trí đặc biệt của ông trong lịch sử giáo dục và đạo đức Việt Nam. 269 00:12:34,630 --> 00:12:37,270 Nhưng có lẽ điều khiến Chu Văn An bất tử không nằm ở tước hiệu. 270 00:12:38,210 --> 00:12:40,570 Nó nằm ở câu hỏi mà cuộc đời ông để lại cho hậu thế: 271 00:12:41,730 --> 00:12:43,470 Khi thấy điều sai, ta có dám nói không? 272 00:12:44,450 --> 00:12:46,510 Khi đạo lý bị chà đạp, ta có dám giữ mình không? 273 00:12:47,650 --> 00:12:51,750 Khi danh lợi đặt trước mắt, ta có dám quay lưng nếu cái giá phải trả là nhân cách? 274 00:12:53,800 --> 00:12:56,080 NGƯỜI THẦY KHÔNG CHỈ DẠY CHỮ 275 00:12:56,320 --> 00:12:58,260 Nếu chỉ nhìn Chu Văn An như một nhà giáo giỏi, 276 00:12:58,320 --> 00:12:59,520 ta mới hiểu một phần về ông. 277 00:13:00,500 --> 00:13:02,620 Ông là người thầy lớn bởi ông dạy bằng cả đời mình. 278 00:13:03,500 --> 00:13:05,800 Ông dạy học trò rằng tri thức phải đi cùng đạo đức. 279 00:13:06,740 --> 00:13:09,040 Ông dạy quan lại rằng chức quyền không thể cao hơn lẽ phải. 280 00:13:10,100 --> 00:13:13,900 Ông dạy vua chúa rằng người cầm quyền nếu không nghe lời can gián thì sẽ đánh mất 281 00:13:13,900 --> 00:13:14,600 lòng người. 282 00:13:15,320 --> 00:13:18,940 Ông dạy hậu thế rằng một kẻ sĩ chân chính không sống để làm vừa lòng quyền lực, 283 00:13:19,080 --> 00:13:20,320 mà sống để giữ gìn đạo lý. 284 00:13:21,280 --> 00:13:23,940 Trong lịch sử Việt Nam, nhiều triều đại hưng vong. 285 00:13:24,360 --> 00:13:26,740 Nhiều cung điện dựng lên rồi đổ nát. 286 00:13:26,980 --> 00:13:28,780 Nhiều chức tước từng khiến người đời thèm muốn, 287 00:13:29,180 --> 00:13:32,240 sau cùng cũng chỉ còn là vài dòng chữ trong sách cũ. 288 00:13:32,420 --> 00:13:34,140 Nhưng nhân cách của Chu Văn An thì còn. 289 00:13:35,060 --> 00:13:36,700 Nó còn trong câu chuyện Thất trảm sớ. 290 00:13:37,820 --> 00:13:41,400 Nó còn trong hình ảnh người thầy nghiêm cẩn ở Huỳnh Cung. 291 00:13:41,580 --> 00:13:44,240 Nó còn trong sự kính trọng của học trò đối với thầy. 292 00:13:44,720 --> 00:13:49,160 Nó còn trong Văn Miếu, nơi tên ông được đặt bên cạnh những bậc hiền triết. 293 00:13:49,620 --> 00:13:52,800 Nó còn trong cách người Việt nhắc đến ông bằng bốn chữ đầy kính phục: 294 00:13:52,920 --> 00:13:54,360 Vạn thế sư biểu. 295 00:13:54,680 --> 00:13:56,220 Người thầy của muôn đời. 296 00:13:56,600 --> 00:13:58,420 Danh xưng ấy không phải tự nhiên mà có. 297 00:13:59,220 --> 00:14:00,840 Một người có thể nổi tiếng trong một thời. 298 00:14:01,960 --> 00:14:03,780 Nhưng để được gọi là thầy của muôn đời, 299 00:14:04,020 --> 00:14:05,940 người ấy phải vượt qua sự thử thách khắc nghiệt nhất: 300 00:14:06,300 --> 00:14:07,480 thời gian. 301 00:14:07,700 --> 00:14:09,500 Chu Văn An đã vượt qua. 302 00:14:11,380 --> 00:14:13,700 BÓNG THẲNG GIỮA BUỔI TRIỀU NGHIÊNG 303 00:14:13,700 --> 00:14:16,140 Có những con người khi sống không làm náo động thiên hạ, 304 00:14:16,400 --> 00:14:19,880 nhưng khi nhìn lại, ta thấy họ giống như một cột mốc đạo đức dựng giữa dòng lịch 305 00:14:19,880 --> 00:14:20,980 sử. 306 00:14:21,480 --> 00:14:23,080 Chu Văn An là một cột mốc như thế. 307 00:14:24,040 --> 00:14:27,440 Ông sống vào cuối thời thịnh và đầu thời suy của nhà Trần. 308 00:14:27,580 --> 00:14:31,187 Ông chứng kiến một triều đại từng rất oanh liệt dần sa vào rối ren. 309 00:14:31,480 --> 00:14:34,740 Ông hiểu rằng sự suy vong không chỉ đến từ giặc ngoài. 310 00:14:35,020 --> 00:14:36,000 Nó còn đến từ bên trong: 311 00:14:36,120 --> 00:14:38,040 từ lòng tham, sự buông thả, thói xu nịnh, 312 00:14:38,120 --> 00:14:40,420 sự im lặng của người ngay và sự lộng hành của kẻ xấu. 313 00:14:41,180 --> 00:14:45,480 Vì vậy, hành động dâng Thất trảm sớ của ông không chỉ là một sự kiện chính trị. 314 00:14:45,700 --> 00:14:47,620 Đó là một lời cảnh báo. 315 00:14:47,840 --> 00:14:50,740 Một đất nước muốn mạnh thì triều đình phải trong sạch. 316 00:14:50,960 --> 00:14:53,980 Một triều đình muốn bền thì vua phải biết nghe lời thật. 317 00:14:54,260 --> 00:14:57,840 Một xã hội muốn có tương lai thì người có học không được bán rẻ lương tâm. 318 00:14:58,320 --> 00:15:01,460 Và một người thầy muốn xứng đáng là thầy thì không chỉ giảng điều đúng trên bục 319 00:15:01,460 --> 00:15:03,940 học, mà còn phải sống đúng giữa cuộc đời. 320 00:15:04,720 --> 00:15:06,500 Chu Văn An đã làm được điều ấy. 321 00:15:07,300 --> 00:15:08,880 Ông không để lại cho đời một đạo quân. 322 00:15:09,920 --> 00:15:12,180 Ông để lại một tấm gương. 323 00:15:12,460 --> 00:15:14,260 Ông không để lại những thành quách đồ sộ. 324 00:15:15,860 --> 00:15:17,060 Ông để lại một chuẩn mực. 325 00:15:18,080 --> 00:15:19,280 Ông không để lại lời hô xung trận. 326 00:15:20,280 --> 00:15:23,240 Ông để lại một câu chuyện khiến người đời sau mỗi lần nhắc đến đều phải tự soi 327 00:15:23,260 --> 00:15:23,960 lại mình. 328 00:15:24,640 --> 00:15:28,760 Có lẽ vào ngày ông rời kinh thành, không có tiếng trống lớn tiễn đưa. 329 00:15:29,000 --> 00:15:30,200 Không có đoàn quân hộ tống. 330 00:15:31,140 --> 00:15:32,420 Không có lễ nghi huy hoàng. 331 00:15:33,280 --> 00:15:35,900 Chỉ có một người thầy già, mang theo nỗi buồn trước vận nước, 332 00:15:36,400 --> 00:15:37,840 lặng lẽ quay lưng với chốn quan trường. 333 00:15:38,760 --> 00:15:41,840 Nhưng chính dáng đi lặng lẽ ấy lại vang xa hơn nhiều lời tung hô. 334 00:15:42,640 --> 00:15:45,520 Bởi từ khoảnh khắc ấy, Chu Văn An không chỉ rời triều đình. 335 00:15:46,180 --> 00:15:48,120 Ông bước vào bất tử. 336 00:15:49,000 --> 00:15:51,040 DƯ ÂM CÒN LẠI TRONG NGÀN NĂM 337 00:15:52,200 --> 00:15:55,260 Hơn sáu thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Chu Văn An mất. 338 00:15:55,680 --> 00:15:57,940 Nhà Trần rồi cũng suy vong. 339 00:15:58,200 --> 00:16:02,100 Những biến động cuối thế kỷ XIV đưa đất nước vào nhiều thay đổi lớn. 340 00:16:02,320 --> 00:16:04,360 Bao nhiêu vua quan, bao nhiêu cuộc tranh đoạt, 341 00:16:04,560 --> 00:16:08,550 bao nhiêu tên tuổi từng lừng lẫy một thời đã mờ dần trong trí nhớ dân gian. 342 00:16:08,980 --> 00:16:10,400 Nhưng Chu Văn An vẫn được nhắc đến. 343 00:16:11,380 --> 00:16:15,560 Trong trường học, người ta nhắc đến ông như biểu tượng của đạo làm thầy. 344 00:16:15,720 --> 00:16:19,280 Trong lịch sử, người ta nhắc đến ông như biểu tượng của kẻ sĩ chính trực. 345 00:16:19,840 --> 00:16:23,260 Trong văn hóa Việt Nam, người ta nhắc đến ông như một tấm gương về khí tiết. 346 00:16:24,260 --> 00:16:25,820 Điều kỳ lạ là ông càng không màng danh, 347 00:16:25,980 --> 00:16:27,320 danh ông càng bền. 348 00:16:27,680 --> 00:16:30,760 Ông càng tránh xa quyền lực, uy tín ông càng lớn. 349 00:16:30,980 --> 00:16:33,320 Ông càng sống giản dị, hình ảnh ông càng cao. 350 00:16:33,900 --> 00:16:35,360 Đó là sức mạnh của nhân cách. 351 00:16:36,220 --> 00:16:39,160 Trong mọi thời đại, xã hội đều cần người tài. 352 00:16:39,360 --> 00:16:42,600 Nhưng tài năng nếu thiếu đạo đức có thể trở thành tai họa. 353 00:16:42,800 --> 00:16:45,140 Vì vậy, xã hội càng cần những con người như Chu Văn An: 354 00:16:45,140 --> 00:16:49,600 có học, có khí tiết, có lòng can đảm và biết đặt lẽ phải lên trên lợi ích riêng. 355 00:16:49,800 --> 00:16:51,700 Câu chuyện về ông không chỉ dành cho quá khứ. 356 00:16:52,700 --> 00:16:55,280 Nó vẫn còn nguyên giá trị hôm nay. 357 00:16:55,700 --> 00:16:58,480 Bởi ở bất kỳ thời nào, con người cũng phải đối diện với lựa chọn: 358 00:16:58,480 --> 00:17:00,580 nói thật hay im lặng, giữ mình hay xuôi theo, 359 00:17:00,580 --> 00:17:02,700 bảo vệ đạo lý hay thỏa hiệp với cái sai. 360 00:17:03,580 --> 00:17:05,840 Chu Văn An đã chọn con đường khó. 361 00:17:06,080 --> 00:17:07,920 Con đường ấy khiến ông mất chốn quan trường, 362 00:17:08,080 --> 00:17:09,080 nhưng giữ được nhân cách. 363 00:17:10,060 --> 00:17:11,700 Con đường ấy không làm ông giàu sang hơn, 364 00:17:11,920 --> 00:17:13,440 nhưng làm tên tuổi ông sáng hơn. 365 00:17:14,340 --> 00:17:16,520 Con đường ấy không giúp ông thay đổi ngay triều đại, 366 00:17:16,680 --> 00:17:19,340 nhưng giúp hậu thế hiểu thế nào là một người thầy chân chính. 367 00:17:20,420 --> 00:17:24,000 Và vì thế, khi nhắc đến Chu Văn An, ta không chỉ nhắc đến một nhân vật lịch sử. 368 00:17:24,820 --> 00:17:25,940 Ta nhắc đến một ngọn đèn. 369 00:17:26,940 --> 00:17:30,600 Ngọn đèn ấy được thắp lên trong một thời triều chính nghiêng ngả. 370 00:17:30,660 --> 00:17:34,140 Nó không rực cháy như lửa trận, không chói lòa như ánh vàng cung điện, 371 00:17:34,180 --> 00:17:36,680 nhưng bền bỉ, trong sạch và ấm áp. 372 00:17:36,880 --> 00:17:37,960 Ngọn đèn của đạo học. 373 00:17:38,820 --> 00:17:40,760 Ngọn đèn của khí tiết. 374 00:17:41,720 --> 00:17:44,640 Ngọn đèn của một người thầy dám đứng thẳng trước quyền lực. 375 00:17:44,900 --> 00:17:47,360 Và cho đến hôm nay, mỗi khi lịch sử gọi tên Chu Văn An, 376 00:17:47,480 --> 00:17:50,680 ta vẫn nghe như có tiếng nói trầm tĩnh vọng về từ núi Phượng Hoàng: 377 00:17:51,600 --> 00:17:54,500 Làm người, trước hết phải giữ cho lòng mình ngay thẳng. 378 00:17:54,740 --> 00:17:57,700 Làm thầy, trước hết phải dạy bằng chính nhân cách của mình. 379 00:17:58,420 --> 00:18:00,180 Làm kẻ sĩ, trước hết phải biết vì nước, 380 00:18:00,300 --> 00:18:03,000 vì dân, vì đạo lý mà không sợ mất danh lợi. 381 00:18:03,140 --> 00:18:04,860 Đó là di sản lớn nhất của Chu Văn An. 382 00:18:05,840 --> 00:18:07,900 Không phải một bản sớ còn nguyên chữ. 383 00:18:08,840 --> 00:18:11,410 Không phải một chức quan trong triều. 384 00:18:11,880 --> 00:18:14,280 Không phải một tước hiệu sau khi mất. 385 00:18:14,480 --> 00:18:17,180 Mà là tấm gương sáng của một con người đã sống sao cho hậu thế, 386 00:18:17,340 --> 00:18:20,080 qua bao nhiêu biến động, vẫn cúi đầu kính trọng. 387 00:18:20,400 --> 00:18:24,120 Chu Văn An — người thầy của muôn đời — đã đi qua lịch sử bằng dáng vẻ thanh bạch 388 00:18:24,120 --> 00:18:27,580 của một nhà nho, nhưng để lại sau lưng bóng dáng sừng sững của một bậc đại nhân.