1 00:00:00,000 --> 00:00:01,130 rơi vào thế bất lợi. Muốn giữ nước, đôi khi 2 00:00:01,220 --> 00:00:03,430 phải đánh trước để phá thế chuẩn bị của kẻ 3 00:00:03,520 --> 00:00:06,350 thù. Từ nhận định ấy, Lý Thường Kiệt đề xuất 4 00:00:06,440 --> 00:00:09,090 chiến lược “tiên phát chế nhân”, tức ra tay trước 5 00:00:09,180 --> 00:00:12,270 để khống chế đối phương. Đây là một tư duy 6 00:00:12,360 --> 00:00:14,790 quân sự táo bạo. Nó không phải hành động xâm 7 00:00:14,880 --> 00:00:17,570 lược nhằm chiếm đất lâu dài, mà là một đòn 8 00:00:17,660 --> 00:00:20,290 phủ đầu nhằm phá căn cứ chuẩn bị chiến tranh 9 00:00:20,380 --> 00:00:22,730 của nhà Tống. Mục tiêu của ông là các châu 10 00:00:22,820 --> 00:00:25,750 Ung, Khâm, Liêm ở vùng Quảng Tây và Quảng Đông 11 00:00:25,840 --> 00:00:28,250 ngày nay, nơi quân Tống đang tập trung lương thảo, 12 00:00:28,340 --> 00:00:30,690 khí giới và lực lượng cho cuộc tiến công Đại 13 00:00:30,780 --> 00:00:34,750 Việt. Năm 1075, Lý Thường Kiệt cùng Tông Đản chỉ 14 00:00:34,840 --> 00:00:37,590 huy đại quân tiến sang đất Tống. Quân Đại Việt 15 00:00:37,680 --> 00:00:40,430 chia làm nhiều mũi, thủy bộ phối hợp. Các lực 16 00:00:40,520 --> 00:00:42,510 lượng miền núi do các tù trưởng như Thân Cảnh 17 00:00:42,600 --> 00:00:45,210 Phúc phối hợp hoạt động ở vùng biên. Quân Đại 18 00:00:45,300 --> 00:00:48,430 Việt đánh vào Khâm Châu, Liêm Châu, rồi tiến đến 19 00:00:48,520 --> 00:00:51,320 Ung Châu, căn cứ quan trọng của nhà Tống. Chiến 20 00:00:51,940 --> 00:00:53,870 dịch này là một trong những chiến công đặc biệt 21 00:00:53,960 --> 00:00:56,750 nhất trong lịch sử quân sự Việt Nam. Một quốc 22 00:00:56,840 --> 00:00:59,170 gia nhỏ hơn đã chủ động đánh vào lãnh thổ 23 00:00:59,260 --> 00:01:01,800 của đế quốc lớn để phá thế tấn công. Quân 24 00:01:01,940 --> 00:01:04,370 Đại Việt không đánh theo kiểu cướp phá vô tổ 25 00:01:04,460 --> 00:01:07,130 chức. Lý Thường Kiệt còn cho ban bố bài hịch 26 00:01:07,220 --> 00:01:09,810 Phạt Tống lộ bố, nêu rõ lý do xuất quân 27 00:01:09,900 --> 00:01:11,870 là để cứu dân khỏi chính sách hà khắc của 28 00:01:11,960 --> 00:01:14,070 nhà Tống và ngăn âm mưu xâm lược Đại Việt. 29 00:01:14,160 --> 00:01:17,080 Dù lời hịch có tính tuyên truyền chiến tranh, nó 30 00:01:17,240 --> 00:01:19,510 cho thấy Lý Thường Kiệt hiểu rất rõ sức mạnh 31 00:01:19,600 --> 00:01:22,690 của chính nghĩa và tâm lý dân chúng. Ung Châu 32 00:01:22,780 --> 00:01:25,110 là mục tiêu quan trọng nhất. Thành này được phòng 33 00:01:25,200 --> 00:01:28,590 thủ kiên cố, do Tô Giám trấn giữ. Quân Đại 34 00:01:28,680 --> 00:01:31,430 Việt vây thành trong thời gian dài. Cuộc vây hãm 35 00:01:31,520 --> 00:01:35,010 rất ác liệt. Cuối cùng, thành Ung Châu thất thủ. 36 00:01:35,100 --> 00:01:37,770 Kho tàng, lương thảo và cơ sở quân sự của 37 00:01:37,860 --> 00:01:40,870 nhà Tống bị phá hủy nghiêm trọng. Sau khi đạt 38 00:01:40,960 --> 00:01:43,150 mục tiêu, Lý Thường Kiệt chủ động rút quân về 39 00:01:43,240 --> 00:01:46,390 nước, không sa lầy trên đất Tống. Đòn đánh năm 40 00:01:46,480 --> 00:01:50,170 1075 làm triều Tống chấn động. Nhà Tống quyết định 41 00:01:50,260 --> 00:01:52,250 mở cuộc tiến công lớn xuống Đại Việt để trả 42 00:01:52,340 --> 00:01:55,050 đũa và thực hiện mục tiêu xâm lược. Năm 1076, 43 00:01:55,140 --> 00:01:59,010 quân Tống do Quách Quỳ và Triệu Tiết chỉ huy 44 00:01:59,100 --> 00:02:01,890 tiến xuống phía nam. Đạo quân bộ binh lớn đi 45 00:02:01,980 --> 00:02:04,610 qua đường Quảng Tây, trong khi thủy quân Tống dự 46 00:02:04,700 --> 00:02:07,570 định phối hợp theo đường biển. Nhưng Lý Thường Kiệt 47 00:02:07,660 --> 00:02:09,160 đã chuẩn bị trước. Ông hiểu rằng Đại Việt không