1 00:00:00,677 --> 00:00:03,783 Biến Cố Kiều Công Tiễn 2 00:00:04,310 --> 00:00:06,430 Năm 937, một biến cố lớn xảy ra. 3 00:00:06,590 --> 00:00:09,090 Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn sát hại để đoạt quyền. 4 00:00:09,350 --> 00:00:11,170 Đây không chỉ là một vụ phản bội cá nhân. 5 00:00:11,290 --> 00:00:13,590 Nó là một vết chém vào nền tự chủ non trẻ của người Việt. 6 00:00:13,930 --> 00:00:17,010 Khi quyền lực trong nước rối loạn, ngoại bang lập tức nhìn thấy cơ hội. 7 00:00:17,970 --> 00:00:21,730 Kiều Công Tiễn biết mình khó chống nổi sự trừng phạt của Ngô Quyền và những lực 8 00:00:21,750 --> 00:00:23,310 lượng trung thành với Dương Đình Nghệ. 9 00:00:23,450 --> 00:00:27,050 Vì vậy, ông ta cầu cứu Nam Hán, một nước đang tồn tại ở phía nam Trung Hoa thời 10 00:00:27,070 --> 00:00:27,910 Ngũ Đại Thập Quốc. 11 00:00:28,410 --> 00:00:30,310 Vua Nam Hán là Lưu Cung chớp lấy thời cơ. 12 00:00:30,450 --> 00:00:33,610 Đối với Nam Hán, đất Tĩnh Hải quân là vùng đất giàu ý nghĩa chiến lược. 13 00:00:33,810 --> 00:00:36,490 Nếu đưa quân sang thành công, họ có thể khôi phục ách thống trị, 14 00:00:36,510 --> 00:00:38,210 biến đất Việt trở lại vòng kiểm soát. 15 00:00:38,650 --> 00:00:41,870 Lưu Cung sai con là Lưu Hoằng Tháo chỉ huy thủy quân tiến vào nước ta. 16 00:00:42,370 --> 00:00:44,090 Đoàn chiến thuyền Nam Hán theo đường biển, 17 00:00:44,110 --> 00:00:45,510 hướng vào cửa sông Bạch Đằng. 18 00:00:45,670 --> 00:00:47,710 Tin giặc kéo đến truyền đi như một cơn gió lạnh. 19 00:00:47,930 --> 00:00:49,810 Đất nước đứng trước một câu hỏi sinh tử: 20 00:00:49,990 --> 00:00:51,770 hoặc tiếp tục con đường tự chủ vừa mở ra, 21 00:00:51,890 --> 00:00:53,410 hoặc một lần nữa rơi vào vòng đô hộ. 22 00:00:53,630 --> 00:00:55,670 Trong giờ phút ấy, Ngô Quyền không do dự. 23 00:00:56,130 --> 00:00:58,250 Ông kéo quân ra Bắc, trước hết đánh Kiều Công Tiễn. 24 00:00:58,270 --> 00:00:59,330 Kẻ phản bội bị diệt. 25 00:00:59,610 --> 00:01:01,570 Nhưng diệt Kiều Công Tiễn mới chỉ là bước đầu. 26 00:01:01,910 --> 00:01:03,950 Ngoài biển, quân Nam Hán vẫn đang tiến vào. 27 00:01:04,290 --> 00:01:05,930 Một trận chiến lớn không thể tránh khỏi. 28 00:01:08,010 --> 00:01:09,030 Tầm Nhìn của Người Cầm Quân 29 00:01:10,390 --> 00:01:13,070 Ngô Quyền hiểu rằng quân Nam Hán mạnh về thủy chiến. 30 00:01:13,250 --> 00:01:16,150 Chúng có thuyền lớn, binh lính đông, lại muốn đánh nhanh để áp đảo. 31 00:01:16,550 --> 00:01:18,350 Nếu đối đầu trực diện trên mặt nước rộng, 32 00:01:18,370 --> 00:01:19,930 quân Việt có thể gặp bất lợi. 33 00:01:19,990 --> 00:01:22,570 Nhưng Ngô Quyền có một lợi thế mà quân xâm lược không có: 34 00:01:22,850 --> 00:01:23,690 ông hiểu đất nước mình. 35 00:01:24,490 --> 00:01:25,690 Ông hiểu sông Bạch Đằng. 36 00:01:26,130 --> 00:01:28,670 Bạch Đằng là con đường thủy quan trọng từ biển vào nội địa. 37 00:01:28,850 --> 00:01:31,050 Nơi đây có chế độ thủy triều lên xuống rõ rệt. 38 00:01:31,070 --> 00:01:33,010 Khi nước triều lên, lòng sông mênh mông, 39 00:01:33,210 --> 00:01:34,210 thuyền lớn có thể đi qua. 40 00:01:34,670 --> 00:01:37,450 Nhưng khi nước rút, bãi cạn lộ ra, dòng chảy trở nên hiểm hóc. 41 00:01:37,590 --> 00:01:40,310 Từ sự am hiểu ấy, Ngô Quyền nghĩ ra một kế sách táo bạo: 42 00:01:40,330 --> 00:01:42,350 sai quân đóng những cọc gỗ lớn xuống lòng sông. 43 00:01:42,530 --> 00:01:43,650 Đầu cọc được bịt sắt nhọn. 44 00:01:43,870 --> 00:01:45,810 Khi thủy triều dâng, bãi cọc chìm dưới nước, 45 00:01:46,190 --> 00:01:46,890 không ai nhìn thấy. 46 00:01:46,910 --> 00:01:49,510 Quân Việt sẽ nhử thuyền giặc tiến sâu vào trận địa. 47 00:01:49,710 --> 00:01:51,810 Đến khi nước triều rút, thuyền Nam Hán mắc vào cọc, 48 00:01:51,910 --> 00:01:54,010 rối loạn, rồi quân ta từ các hướng đánh ập ra. 49 00:01:54,030 --> 00:01:56,110 Đó không chỉ là một mẹo quân sự. 50 00:01:56,250 --> 00:01:59,850 Đó là sự kết hợp giữa trí tuệ, lòng can đảm và khả năng đọc thiên nhiên như đọc 51 00:01:59,870 --> 00:02:00,770 một cuốn binh thư. 52 00:02:00,930 --> 00:02:03,720 Muốn dùng kế ấy, người chỉ huy phải tính đúng thời điểm thủy triều. 53 00:02:03,810 --> 00:02:04,670 Phải giấu được trận địa. 54 00:02:04,690 --> 00:02:05,830 Phải nhử giặc đủ sâu. 55 00:02:06,170 --> 00:02:09,010 Phải giữ quân không nao núng khi thuyền địch ban đầu tiến vào mạnh mẽ. 56 00:02:09,150 --> 00:02:11,930 Và phải đánh đúng lúc, nếu sớm quá thì giặc còn đường lui, 57 00:02:12,230 --> 00:02:13,790 nếu muộn quá thì cơ hội trôi qua. 58 00:02:14,390 --> 00:02:17,050 Ngô Quyền đã đặt cả vận mệnh đất nước vào một trận địa như vậy.