1 00:00:00,000 --> 00:00:00,270 cầu viện nhà Thanh. 2 00:00:01,740 --> 00:00:04,340 Lê Chiêu Thống cầu viện và bóng mây phương bắc 3 00:00:05,340 --> 00:00:09,060 Với nhiều người đời sau, việc Lê Chiêu Thống cầu viện nhà Thanh là hành động khó 4 00:00:09,080 --> 00:00:09,780 có thể tha thứ. 5 00:00:10,720 --> 00:00:14,440 Nhưng để hiểu lịch sử, ta cần nhìn vào hoàn cảnh: 6 00:00:14,460 --> 00:00:18,280 nhà Lê đã tồn tại nhiều thế kỷ, danh nghĩa chính thống vẫn còn trong lòng một bộ 7 00:00:18,300 --> 00:00:20,100 phận sĩ phu Bắc Hà. 8 00:00:20,120 --> 00:00:23,700 Lê Chiêu Thống nhìn Tây Sơn như lực lượng lấn át ngai vàng của mình. 9 00:00:24,680 --> 00:00:27,820 Trong lúc tuyệt vọng, ông tìm đến phương Bắc. 10 00:00:28,760 --> 00:00:30,840 Nhưng một khi quân ngoại bang đã vượt biên giới, 11 00:00:31,040 --> 00:00:33,240 câu chuyện không còn là tranh chấp trong nước nữa. 12 00:00:33,700 --> 00:00:36,920 Nó trở thành vấn đề sống còn của quốc gia. 13 00:00:36,940 --> 00:00:40,940 Cuối năm 1788, quân Thanh do Tôn Sĩ Nghị chỉ huy tiến vào Đại Việt. 14 00:00:41,920 --> 00:00:43,580 Lực lượng quân Thanh rất lớn; 15 00:00:43,700 --> 00:00:45,780 con số cụ thể trong sử liệu có khác nhau, 16 00:00:45,940 --> 00:00:47,940 nhưng thường được nhắc đến là hàng chục vạn. 17 00:00:48,580 --> 00:00:52,520 Họ tiến vào Thăng Long gần như thuận lợi vì lực lượng Tây Sơn ở Bắc Hà chủ động 18 00:00:52,540 --> 00:00:55,053 rút lui để bảo toàn quân và chờ lệnh. 19 00:00:55,300 --> 00:00:57,560 Tôn Sĩ Nghị vào thành, tỏ ra kiêu căng, 20 00:00:57,580 --> 00:00:59,100 cho rằng quân Tây Sơn không đáng ngại. 21 00:01:00,440 --> 00:01:02,940 Lê Chiêu Thống trở lại trong cái bóng của quân Thanh. 22 00:01:03,980 --> 00:01:07,940 Nhưng ngai vàng dựa vào gươm giáo ngoại bang thì không thể khiến lòng dân yên ổn. 23 00:01:09,260 --> 00:01:13,140 Nhiều người Bắc Hà dù còn nhớ nhà Lê, cũng không thể vui khi thấy quân Thanh đóng 24 00:01:13,160 --> 00:01:13,940 trên đất nước mình. 25 00:01:14,427 --> 00:01:17,553 Tin cấp báo truyền về Phú Xuân. 26 00:01:17,840 --> 00:01:20,100 Nguyễn Huệ hiểu rằng đây là thời khắc quyết định. 27 00:01:20,880 --> 00:01:23,160 Nếu chậm, quân Thanh sẽ củng cố thế lực, 28 00:01:23,180 --> 00:01:26,340 biến Bắc Hà thành nơi đặt ảnh hưởng lâu dài. 29 00:01:26,360 --> 00:01:30,160 Nếu đánh mà không đủ danh nghĩa, lòng người chưa chắc thuận. 30 00:01:30,180 --> 00:01:32,460 Vì vậy, ông làm một việc lớn trước khi xuất quân: 31 00:01:33,840 --> 00:01:36,320 lên ngôi hoàng đế. 32 00:01:36,340 --> 00:01:39,780 Ngày 22 tháng 12 năm 1788, tại núi Bân, 33 00:01:39,920 --> 00:01:41,860 gần Phú Xuân, Nguyễn Huệ làm lễ đăng quang, 34 00:01:41,880 --> 00:01:42,940 lấy niên hiệu Quang Trung. 35 00:01:44,000 --> 00:01:46,560 Từ một thủ lĩnh Tây Sơn, một vị tướng chinh chiến, 36 00:01:46,580 --> 00:01:50,120 ông trở thành hoàng đế, nắm danh nghĩa tối cao để lãnh đạo cuộc kháng chiến. 37 00:01:51,060 --> 00:01:53,860 Từ đây, lịch sử gọi ông bằng một cái tên khác: 38 00:01:55,300 --> 00:01:56,420 vua Quang Trung.