1\n00:00:00,000 --> 00:00:01,939\nSau trận chiến sống còn với Hồng\n\n2\n00:00:01,939 --> 00:00:03,206\nĐiệp ở Chu Tước Tinh,\n\n3\n00:00:03,206 --> 00:00:04,996\nVương Lâm tuy thắng nhưng vừa\n\n4\n00:00:04,996 --> 00:00:06,860\nrời chiến trường đã bị tông chủ\n\n5\n00:00:06,860 --> 00:00:08,500\nTuyết Vực Quốc là Lý Nguyên\n\n6\n00:00:08,500 --> 00:00:10,215\nPhong cấu kết với lão tổ Cự Ma\n\n7\n00:00:10,215 --> 00:00:11,334\ntộc ra tay vây sát.\n\n8\n00:00:11,334 --> 00:00:13,272\nLý Nguyên Phong đã giăng sẵn cạm\n\n9\n00:00:13,272 --> 00:00:15,062\nbẫy, chỉ chờ hắn chui đầu vào.\n\n10\n00:00:15,062 --> 00:00:16,180\nĐúng lúc nguy cấp,\n\n11\n00:00:16,180 --> 00:00:17,895\nTôn Thái của Thi Âm Tông xuất\n\n12\n00:00:17,895 --> 00:00:19,759\nhiện, nhưng lại tiện tay phong\n\n13\n00:00:19,759 --> 00:00:20,878\nấn luôn Vương Lâm.\n\n14\n00:00:20,878 --> 00:00:22,593\nPhong ấn đó kết hợp với ý cảnh\n\n15\n00:00:22,593 --> 00:00:23,860\ncủa Lý Nguyên Phong,\n\n16\n00:00:23,860 --> 00:00:25,799\ntạo thành một tầng trói buộc cực\n\n17\n00:00:25,799 --> 00:00:27,589\nmạnh, khiến linh lực trong cơ\n\n18\n00:00:27,589 --> 00:00:29,229\nthể hắn không thể hồi phục.\n\n19\n00:00:29,229 --> 00:00:30,944\nDù uống đan dược cũng vô ích,\n\n20\n00:00:30,944 --> 00:00:32,584\nlinh lực cứ thế trôi đi từng\n\n21\n00:00:32,584 --> 00:00:33,563\nchút một.\n\n22\n00:00:33,563 --> 00:00:35,427\nMột khi cạn sạch, hắn sẽ thật sự\n\n23\n00:00:35,427 --> 00:00:36,694\ntrở thành phàm nhân,\n\n24\n00:00:36,694 --> 00:00:38,633\nngay cả nguyên thần cũng suy yếu\n\n25\n00:00:38,633 --> 00:00:40,348\nđến mức có thể tan biến bất cứ\n\n26\n00:00:40,348 --> 00:00:41,326\nlúc nào.\n\n27\n00:00:41,326 --> 00:00:43,041\nĐây là lần nguy hiểm nhất của\n\n28\n00:00:43,041 --> 00:00:44,905\nVương Lâm trong mấy trăm năm tu\n\n29\n00:00:44,905 --> 00:00:46,695\nđạo, kể từ sau lần nhục thân bị\n\n30\n00:00:46,695 --> 00:00:47,673\nhủy năm xưa.\n\n31\n00:00:47,673 --> 00:00:49,164\nKhông chỉ mất sạch tu vi,\n\n32\n00:00:49,164 --> 00:00:50,879\nhắn còn bị cướp cả tiên kiếm,\n\n33\n00:00:50,879 --> 00:00:52,221\nnguyên thần rách nát,\n\n34\n00:00:52,221 --> 00:00:53,265\nthê thảm vô cùng.\n\n35\n00:00:53,265 --> 00:00:54,608\nKhi xuất hiện trở lại,\n\n36\n00:00:54,608 --> 00:00:56,472\nVương Lâm đã ở một ngôi làng nhỏ\n\n37\n00:00:56,472 --> 00:00:58,037\nphía bắc Chu Tước đại lục.\n\n38\n00:00:58,037 --> 00:00:59,305\nVì phong ấn quá mạnh,\n\n39\n00:00:59,305 --> 00:01:00,349\nhắn mất hết tu vi,\n\n40\n00:01:00,349 --> 00:01:01,840\ntrở thành người thường,\n\n41\n00:01:01,840 --> 00:01:03,704\ntrên mặt còn thêm một vết sẹo dữ\n\n42\n00:01:03,704 --> 00:01:05,419\ntợn, dung mạo cũng đổi khác.\n\n43\n00:01:05,419 --> 00:01:06,911\nHắn ngồi lặng giữa làng,\n\n44\n00:01:06,911 --> 00:01:08,775\nánh mắt trống rỗng nhìn về phía\n\n45\n00:01:08,775 --> 00:01:10,639\nxa, chẳng còn để ý đến người qua\n\n46\n00:01:10,639 --> 00:01:11,617\nkẻ lại.\n\n47\n00:01:11,617 --> 00:01:12,959\nGiờ đây đừng nói tu sĩ,\n\n48\n00:01:12,959 --> 00:01:14,749\nchỉ cần một người phàm cũng có\n\n49\n00:01:14,749 --> 00:01:15,793\nthể đánh ngã hắn.\n\n50\n00:01:15,793 --> 00:01:17,508\nTệ hơn nữa, vì nguyên thần bị\n\n51\n00:01:17,508 --> 00:01:19,372\nthương nặng, ngay cả bản tôn Cổ\n\n52\n00:01:19,372 --> 00:01:21,161\nThần ở Triệu quốc cũng bị liên\n\n53\n00:01:21,161 --> 00:01:22,354\nlụy, rơi vào hôn mê.\n\n54\n00:01:22,354 --> 00:01:24,144\nSuốt một tháng ở ngôi làng ấy,\n\n55\n00:01:24,144 --> 00:01:25,859\nngoài một cặp vợ chồng trung\n\n56\n00:01:25,859 --> 00:01:27,275\nniên tốt bụng chăm sóc,\n\n57\n00:01:27,275 --> 00:01:29,065\ngần như không ai đoái hoài đến\n\n58\n00:01:29,065 --> 00:01:30,043\nhắn.\n\n59\n00:01:30,043 --> 00:01:31,982\nVương Lâm vẫn luôn suy tính cách\n\n60\n00:01:31,982 --> 00:01:33,846\nphá phong ấn để khôi phục tu vi,\n\n61\n00:01:33,846 --> 00:01:35,561\nnhưng càng nghĩ càng mịt mờ.\n\n62\n00:01:35,561 --> 00:01:37,425\nNửa tháng sau, nhờ thuốc thang\n\n63\n00:01:37,425 --> 00:01:39,215\nvà sự chăm nom của đôi vợ chồng\n\n64\n00:01:39,215 --> 00:01:41,004\nkia, cơ thể hắn mới dần có chút\n\n65\n00:01:41,004 --> 00:01:41,982\nsức lực.\n\n66\n00:01:41,982 --> 00:01:43,921\nMột đêm khuya, Vương Lâm lặng lẽ\n\n67\n00:01:43,921 --> 00:01:45,711\nrời khỏi nhà củi, nhìn về phía\n\n68\n00:01:45,711 --> 00:01:46,904\nnơi ở của hai người,\n\n69\n00:01:46,904 --> 00:01:48,693\nghi nhớ ân tình này trong lòng\n\n70\n00:01:48,693 --> 00:01:50,035\nrồi một mình rời làng.\n\n71\n00:01:50,035 --> 00:01:51,676\nHắn muốn tìm một nơi có linh\n\n72\n00:01:51,676 --> 00:01:53,540\nmạch, mượn chút linh khí để tìm\n\n73\n00:01:53,540 --> 00:01:54,658\ncách phá phong ấn.\n\n74\n00:01:54,658 --> 00:01:56,373\nGiữa đêm lạnh, thân thể phàm\n\n75\n00:01:56,373 --> 00:01:57,790\nnhân khiến hắn run lên,\n\n76\n00:01:57,790 --> 00:01:59,654\ncảm giác mà đã rất nhiều năm rồi\n\n77\n00:01:59,654 --> 00:02:01,071\nhắn không còn trải qua.\n\n78\n00:02:01,071 --> 00:02:02,786\nBảy ngày sau, trên đường đi,\n\n79\n00:02:02,786 --> 00:02:04,650\nVương Lâm gần như bị tuyệt vọng\n\n80\n00:02:04,650 --> 00:02:06,588\nnuốt chửng, nhưng cuối cùng vẫn\n\n81\n00:02:06,588 --> 00:02:07,707\nép mình trấn tĩnh.\n\n82\n00:02:07,707 --> 00:02:09,571\nĐúng lúc ấy, phía sau bỗng vang\n\n83\n00:02:09,571 --> 00:02:10,689\nlên tiếng vó ngựa.\n\n84\n00:02:10,689 --> 00:02:12,255\nMột đám sơn tặc xuất hiện,\n\n85\n00:02:12,255 --> 00:02:13,672\nai nấy hung thần ác sát,\n\n86\n00:02:13,672 --> 00:02:15,611\nvừa nhìn đã biết không phải hạng\n\n87\n00:02:15,611 --> 00:02:16,589\nlương thiện.\n\n88\n00:02:16,589 --> 00:02:18,155\nChúng bắt luôn Vương Lâm,\n\n89\n00:02:18,155 --> 00:02:19,944\nđịnh đánh gãy chân để biến hắn\n\n90\n00:02:19,944 --> 00:02:21,361\nthành công cụ cướp bóc.\n\n91\n00:02:21,361 --> 00:02:23,225\nNếu là trước kia, đám phàm nhân\n\n92\n00:02:23,225 --> 00:02:25,089\nnày còn không chạm được vào góc\n\n93\n00:02:25,089 --> 00:02:26,067\náo hắn.\n\n94\n00:02:26,067 --> 00:02:27,782\nNhưng bây giờ Vương Lâm hoàn\n\n95\n00:02:27,782 --> 00:02:29,572\ntoàn không có sức phản kháng.\n\n96\n00:02:29,572 --> 00:02:31,212\nSơn tặc đưa hắn ra một ngã rẽ\n\n97\n00:02:31,212 --> 00:02:32,853\ncách đó vài dặm, tàn nhẫn bẻ\n\n98\n00:02:32,853 --> 00:02:34,791\ntrật cằm, nghiền nát xương chân\n\n99\n00:02:34,791 --> 00:02:36,283\nvà vai rồi vứt xuống đất.\n\n100\n00:02:36,283 --> 00:02:37,923\nĐây là nỗi nhục chưa từng có\n\n101\n00:02:37,923 --> 00:02:38,901\ntrong đời hắn.\n\n102\n00:02:38,901 --> 00:02:40,840\nKhông lâu sau, một đoàn tiêu cục\n\n103\n00:02:40,840 --> 00:02:41,818\nđi ngang qua.\n\n104\n00:02:41,818 --> 00:02:43,608\nCó người xuống ngựa nhìn hắn,\n\n105\n00:02:43,608 --> 00:02:45,472\ntưởng là xác chết nên tiện chân\n\n106\n00:02:45,472 --> 00:02:46,590\nđá sang bên đường.\n\n107\n00:02:46,590 --> 00:02:48,454\nNgay sau đó, sơn tặc phục kích,\n\n108\n00:02:48,454 --> 00:02:50,169\ngiết sạch hơn nửa đoàn người\n\n109\n00:02:50,169 --> 00:02:51,148\ntrong chớp mắt.\n\n110\n00:02:51,148 --> 00:02:52,863\nTrước khi rút đi, chúng phát\n\n111\n00:02:52,863 --> 00:02:54,801\nhiện Vương Lâm vẫn còn thoi thóp\n\n112\n00:02:54,801 --> 00:02:56,442\nnên tiện tay mang hắn về sơn\n\n113\n00:02:56,442 --> 00:02:57,420\ntrại.\n\n114\n00:02:57,420 --> 00:02:59,210\nHắn bị ném vào một thủy lao tối\n\n115\n00:02:59,210 --> 00:03:00,188\nom phía sau núi.\n\n116\n00:03:00,188 --> 00:03:01,977\nHai tay bị trói, cả người treo\n\n117\n00:03:01,977 --> 00:03:03,841\nlơ lửng ngâm trong làn nước đen\n\n118\n00:03:03,841 --> 00:03:05,556\nngòm, hôi tanh và lạnh buốt.\n\n119\n00:03:05,556 --> 00:03:07,495\nNước thỉnh thoảng dội lên miệng\n\n120\n00:03:07,495 --> 00:03:09,285\nmũi, chạm vào vết thương bỏng\n\n121\n00:03:09,285 --> 00:03:10,263\nrát như lửa đốt.\n\n122\n00:03:10,263 --> 00:03:11,903\nXung quanh tĩnh mịch như mồ\n\n123\n00:03:11,903 --> 00:03:13,767\nchôn, chỉ còn lại cơn đau và cơn\n\n124\n00:03:13,767 --> 00:03:14,746\ngiận âm ỉ.\n\n125\n00:03:14,746 --> 00:03:16,610\nVương Lâm của ngày xưa đã không\n\n126\n00:03:16,610 --> 00:03:18,325\ncòn, giờ chỉ là một phàm nhân\n\n127\n00:03:18,325 --> 00:03:19,741\nyếu ớt bị nhốt chờ chết.\n\n128\n00:03:19,741 --> 00:03:21,531\nThế nhưng trong lúc tưởng như\n\n129\n00:03:21,531 --> 00:03:23,395\nhết hy vọng, hắn phát hiện linh\n\n130\n00:03:23,395 --> 00:03:25,110\nkhí trong thủy lao lại cực kỳ\n\n131\n00:03:25,110 --> 00:03:26,974\nnồng đậm, hơn nữa không phải từ\n\n132\n00:03:26,974 --> 00:03:27,952\nnúi truyền tới.\n\n133\n00:03:27,952 --> 00:03:29,742\nVương Lâm lập tức thử thổ nạp.\n\n134\n00:03:29,742 --> 00:03:31,457\nBan đầu, một lớp phong ấn như\n\n135\n00:03:31,457 --> 00:03:33,246\nmàng mỏng ngăn không cho linh\n\n136\n00:03:33,246 --> 00:03:34,439\nkhí tiến vào cơ thể.\n\n137\n00:03:34,439 --> 00:03:36,304\nDù có chui vào được một tia cũng\n\n138\n00:03:36,304 --> 00:03:37,347\nlập tức bị đẩy ra.\n\n139\n00:03:37,347 --> 00:03:38,839\nNhưng hắn không bỏ cuộc.\n\n140\n00:03:38,839 --> 00:03:40,106\nCứ thế ngày qua ngày,\n\n141\n00:03:40,106 --> 00:03:42,045\nlinh khí trong thủy lao càng lúc\n\n142\n00:03:42,045 --> 00:03:43,023\ncàng dày.\n\n143\n00:03:43,023 --> 00:03:44,365\nSau hai tháng cố gắng,\n\n144\n00:03:44,365 --> 00:03:46,155\ncuối cùng hắn cũng mở được một\n\n145\n00:03:46,155 --> 00:03:48,019\nkhe hở, ép được một tia linh lực\n\n146\n00:03:48,019 --> 00:03:49,063\nvào trong người.\n\n147\n00:03:49,063 --> 00:03:50,480\nTia linh lực đó rất yếu,\n\n148\n00:03:50,480 --> 00:03:52,344\nnhưng đã đủ để Vương Lâm ra tay.\n\n149\n00:03:52,344 --> 00:03:53,760\nHắn thoát khỏi địa lao,\n\n150\n00:03:53,760 --> 00:03:55,401\nđoạt lại túi trữ vật rồi dốc\n\n151\n00:03:55,401 --> 00:03:57,190\ntoàn bộ số linh lực còn sót lại\n\n152\n00:03:57,190 --> 00:03:58,309\ntruyền vào trong.\n\n153\n00:03:58,309 --> 00:03:59,726\nMuỗi thú lập tức lao ra.\n\n154\n00:03:59,726 --> 00:04:01,291\nCó chỗ dựa này, đám sơn tặc\n\n155\n00:04:01,291 --> 00:04:03,230\ntrong sơn trại hoảng sợ buông vũ\n\n156\n00:04:03,230 --> 00:04:04,208\nkhí đầu hàng.\n\n157\n00:04:04,208 --> 00:04:05,923\nVương Lâm biết dưới thủy lao\n\n158\n00:04:05,923 --> 00:04:07,713\nchắc chắn có thứ giúp hắn khôi\n\n159\n00:04:07,713 --> 00:04:09,353\nphục, nên sai bọn chúng đào\n\n160\n00:04:09,353 --> 00:04:10,332\nxuống.\n\n161\n00:04:10,332 --> 00:04:12,196\nQuả nhiên dưới nền địa lao có ba\n\n162\n00:04:12,196 --> 00:04:13,911\nkhối linh thạch cực phẩm bày\n\n163\n00:04:13,911 --> 00:04:15,775\nthành trận, ở giữa còn có một bộ\n\n164\n00:04:15,775 --> 00:04:16,753\nhài cốt nữ.\n\n165\n00:04:16,753 --> 00:04:18,319\nDựa vào nguồn linh lực ấy,\n\n166\n00:04:18,319 --> 00:04:19,959\nVương Lâm tu luyện thêm mấy\n\n167\n00:04:19,959 --> 00:04:21,823\ntháng, khôi phục được tới tầng\n\n168\n00:04:21,823 --> 00:04:22,802\nsáu Ngưng Khí.\n\n169\n00:04:22,802 --> 00:04:24,442\nSau đó hắn lại lấy thêm linh\n\n170\n00:04:24,442 --> 00:04:26,381\nthạch cực phẩm bày quanh người,\n\n171\n00:04:26,381 --> 00:04:28,096\nđiên cuồng hấp thu linh khí,\n\n172\n00:04:28,096 --> 00:04:29,960\nnhưng vẫn chưa thể phá tan hoàn\n\n173\n00:04:29,960 --> 00:04:30,938\ntoàn phong ấn.\n\n174\n00:04:30,938 --> 00:04:32,802\nCuối cùng, hắn quyết định dùng\n\n175\n00:04:32,802 --> 00:04:34,666\ntiên ngọc, thứ gần như độc dược\n\n176\n00:04:34,666 --> 00:04:36,008\nvới thân thể hiện tại.\n\n177\n00:04:36,008 --> 00:04:37,723\nNếu phong ấn và ý cảnh cũng là\n\n178\n00:04:37,723 --> 00:04:39,438\nđộc, vậy thì lấy độc trị độc.\n\n179\n00:04:39,438 --> 00:04:40,855\nTiên ngọc vừa vào bụng,\n\n180\n00:04:40,855 --> 00:04:42,719\nmột luồng tiên lực khổng lồ lập\n\n181\n00:04:42,719 --> 00:04:44,359\ntức bùng phát trong cơ thể.\n\n182\n00:04:44,359 --> 00:04:45,478\nVương Lâm nén đau,\n\n183\n00:04:45,478 --> 00:04:47,193\ndẫn dắt luồng lực ấy liên tục\n\n184\n00:04:47,193 --> 00:04:48,833\nđánh thẳng vào phong ấn và ý\n\n185\n00:04:48,833 --> 00:04:49,812\ncảnh.\n\n186\n00:04:49,812 --> 00:04:51,303\nHết lần này đến lần khác,\n\n187\n00:04:51,303 --> 00:04:52,794\ncơ thể hắn run lên dữ dội,\n\n188\n00:04:52,794 --> 00:04:54,658\nnhưng vết sẹo trên mặt còn rung\n\n189\n00:04:54,658 --> 00:04:56,448\nmạnh hơn, dần xuất hiện những\n\n190\n00:04:56,448 --> 00:04:57,426\nvết nứt nhỏ.\n\n191\n00:04:57,426 --> 00:04:59,365\nCuối cùng, bên trong cơ thể vang\n\n192\n00:04:59,365 --> 00:05:01,154\nlên tiếng vỡ vụn, một phần vết\n\n193\n00:05:01,154 --> 00:05:02,422\nsẹo trên mặt bong ra,\n\n194\n00:05:02,422 --> 00:05:04,137\nhóa thành từng sợi khói đen.\n\n195\n00:05:04,137 --> 00:05:05,926\nPhong ấn rốt cuộc cũng bị xé ra\n\n196\n00:05:05,926 --> 00:05:06,905\nmột khe hở.\n\n197\n00:05:06,905 --> 00:05:08,470\nNgay khi khe hở xuất hiện,\n\n198\n00:05:08,470 --> 00:05:10,185\nlinh lực từ bên ngoài lập tức\n\n199\n00:05:10,185 --> 00:05:11,378\ntràn vào cơ thể hắn.\n\n200\n00:05:11,378 --> 00:05:13,168\nCác mảnh nguyên thần cũng bắt\n\n201\n00:05:13,168 --> 00:05:14,957\nđầu tụ lại, tuy chưa hoàn toàn\n\n202\n00:05:14,957 --> 00:05:16,822\nhồi phục nhưng ít nhất đã không\n\n203\n00:05:16,822 --> 00:05:18,164\ncòn tiếp tục tan biến.\n\n204\n00:05:18,164 --> 00:05:19,879\nLần rơi xuống phàm trần này,\n\n205\n00:05:19,879 --> 00:05:21,668\ncuối cùng Vương Lâm cũng vượt\n\n206\n00:05:21,668 --> 00:05:23,234\nqua được trong hiểm nguy.\n\n207\n00:05:23,234 --> 00:05:25,024\nĐể nhanh chóng khôi phục thực\n\n208\n00:05:25,024 --> 00:05:26,739\nlực, hắn cưỡi Muỗi thú bay về\n\n209\n00:05:26,739 --> 00:05:28,677\nphương nam, hướng tới Luyện Hồn\n\n210\n00:05:28,677 --> 00:05:29,721\nTông ở Bì Lư Quốc.\n\n211\n00:05:29,721 --> 00:05:31,063\nCũng chính tại nơi đó,\n\n212\n00:05:31,063 --> 00:05:32,853\nVương Lâm sẽ gặp Độn Thiên lão\n\n213\n00:05:32,853 --> 00:05:34,717\ntổ, người đối xử với hắn vô cùng\n\n214\n00:05:34,717 --> 00:05:36,656\ntốt, đồng thời có được một trong\n\n215\n00:05:36,656 --> 00:05:38,594\nnhững pháp bảo mạnh nhất của Chu\n\n216\n00:05:38,594 --> 00:05:40,160\nTước Tinh, Tôn Hồn Phiên.\n